Ảnh minh họa.
Anh hơn tôi 2 tuổi, là đồng nghiệp cùng công ty. Làm việc với anh lâu năm, tôi cũng có chút cảm tình bởi anh là mẫu đàn ông tôi thích. Thông minh, nhạy bén trong công việc, anh được lòng đồng nghiệp vì tính cách hòa đồng. Chỉ tiếc là anh đã sớm lập gia đình.
Và quan điểm của tôi là không dính dáng chuyện tình cảm với người đã có gia đình. Chính vì thế tôi rất tự tin khi làm việc cùng anh. Nhưng đó chỉ là lý thuyết. Bởi khi làm việc cùng anh, mới thấy được sức hút mãnh lực đàn ông đến từ anh nó mạnh như nào.
Hình thức ưa nhìn, cao to, phong độ. Anh có nụ cười làm tan chảy biết bao cô gái. Hình thức chỉ là một phần, sức hút ở anh còn nằm ở tính nết. Anh cực ga lăng trong việc đối nhân xử thế với các chị em trong phòng. Đi đâu xa về là có quà. Ngày lễ dành cho chị em lúc nào cũng chu đáo. Nhìn mặt người khác là đoán được tâm trạng hôm đó ra sao.
Mỗi lần nghe anh nói “Hôm nay Linh có chuyện gì à? Có thể chia sẻ, anh nghe. Biết đâu anh sẽ giúp em giải tỏa và có những ý tưởng hay”; “Hôm nay Linh thích uống gì, anh chiêu đãi?”; “Hôm nay em gái diện bộ váy này hợp lắm. Em hợp màu xanh nhất, tôn màu da trắng”; “Thế hôm nay có cần anh cho đi quá giang không?”…đại loại những câu nói rất đỗi bình thường nhưng khiến cho trái tim yếu đuối của tôi thấy ấm lòng.
Và rồi chả biết từ khi nào, tôi thực sự “thích anh”. Nhiều khi ý nghĩ đó len lỏi trong đầu khiến tôi phải xua đi ngay lập tức. Nhưng càng chối bỏ thì hình ảnh về anh, giọng nói, nụ cười, khuôn mặt…tất cả những gì liên quan đến anh đều xuất hiện ngày một nhiều trong tôi. Tôi dường như mơ hồ cảm nhận, rằng anh thích mình. Vì tôi thấy anh ngày càng quan tâm đến tôi nhiều hơn.
Rồi việc gì đến cũng sẽ đến, tôi không cưỡng lại sức hút từ anh. Và tôi chấp nhận đến với anh, xuất hiện bên cạnh anh ngày một nhiều hơn mặc dù chưa bao giờ anh nói “yêu tôi”. Cả anh và tôi đều kín kẽ trong mối quan hệ riêng tư này. Tôi không muốn đồng nghiệp biết bởi anh là người có gia đình. Nếu chuyện này vỡ lở thì…tôi không dám nghĩ tiếp.
Vẫn biết là vậy, nhưng tôi không sao dứt khỏi anh được. Và rồi chúng tôi cũng đã tiến đến một mối quan hệ sâu sắc hơn. Lúc này tôi cảm thấy tội lỗi. Tôi thấy có lỗi với gia đình anh, với vợ anh, con anh và có lỗi với chính bản thân mình. Tôi như con diều mất hướng gió, chao đảo, ngả nghiêng và tôi tự biết rằng đến một lúc tôi sẽ rơi tự do. Và điểm đỗ đó dù là vũng lầy, ao hồ hay là bụi rậm… tôi cũng không thể biết trước được. Tôi tặc lưỡi và tự trấn an mình “tình yêu không có lỗi”; “Hãy yêu và trân trọng đến khi hết duyên”.
Vậy khi nào sẽ hết duyên. Các cụ nói “đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma”, chuyện của hai chúng tôi đã bị một đồng nghiệp trong cơ quan phát hiện. Cô ấy lại là bạn thân của vợ anh. Và rồi, thông tin lan truyền một cách chóng mặt, tưởng chừng chỉ trong một cái chớp mắt sự việc đã xoay chuyển 180 độ, khiến tôi chết sững. Sự xuất hiện của tôi ở góc nào trong cơ quan đều được khuyến mại thêm những đôi mắt nhìn soi mói, khinh bỉ. Những người đồng nghiệp hàng ngày xởi lởi trò chuyện, chào hỏi mà giờ đây quay ngoắt không đếm xỉa như kiểu tôi chưa từng tồn tại. Chỗ nào cũng xì xèo về chuyện của tôi “Nhìn cái mặt hiền lành, xinh xắn mà làm điều xấu xa” “đúng là con gái hư hỏng”…Những ngày đó, dường như là cực hình đối với tôi. Mặc dù đã xác định hậu quả của việc này nhưng tôi cảm giác như kiệt sức không chịu đựng nổi nữa rồi.
Chút sức lực còn lại cuối cùng dường như sụp đổ hoàn toàn khi tôi vô tình nghe anh, người mà tôi trao trọn tâm hồn và thể xác cười nói với những đồng nghiệp nam ở ban công rằng “Dại thì chết, bệnh tật gì. Nhìn ngon thế, dại gì mà xua. Chỉ có đồ ngu. Nhưng công nhận em đó ngon…”.
Những giọt nước mắt lăn dài muộn màng không thể giúp tôi trở lại với những ngày tươi đẹp trước kia. Giá mà tôi tỉnh táo hơn. Giá mà tôi bản lĩnh hơn./
Trong thời gian ở bên nhau, Vinh đã vay của tôi 500 triệu để hùn vốn làm ăn với bạn. Đến khi đi, anh vẫn chưa trả lại.
" alt=""/>Vụng trộm với đồng nghiệp đã có gia đình, tôi nhận cái kết đắng![]() | ![]() |
Trong phim, Loan là một cô gái vừa khổ, vừa quê mùa nhưng ngoài đời, Huỳnh Hồng Loan lại hoàn toàn khác. Nữ diễn viên 28 tuổi có ngoại hình xinh đẹp, sang chảnh và cá tính.
![]() | ![]() |
Cô thường xuyên đăng tải những hình ảnh đời thường trên trang cá nhân nhận được nhiều lời khen.
![]() | ![]() |
Ngoài đời, Huỳnh Hồng Loan có phong cách thời trang biến hóa, cá tính. Lúc thì như nàng thơ, khi thì trở thành một cô gái hiện đại, cá tính mạnh mẽ.
![]() | ![]() |
Ngoài những bộ đầm tôn dáng khi đi sự kiện, trang phục yêu thích của Huỳnh Hồng Loan là quần jeans và áo ôm sát để khoe triệt để eo thon.
Từ ngày ở nhà, tôi quanh quẩn với bữa cơm, trồng cây, chăm hoa. Cuộc sống êm đềm. Hai vợ chồng sinh được 1 trai, 1 gái. Các cháu đều lên Hà Nội lập nghiệp, xây dựng gia đình.
![]() |
Ảnh: B.N |
Con gái tôi học hành giỏi giang, ra trường được cơ quan nhà nước tuyển dụng ngay. Cháu quen biết và yêu con trai một chủ doanh nghiệp lớn.
Gia đình tôi không giàu có nhưng cũng không đến mức nghèo, thiếu thốn. Tuy vậy, khi con giới thiệu bạn trai và gia cảnh bên đó, tôi cũng nhiều đắn đo.
Mặc dù gia đình họ giàu có, nhà đẹp, xe sang, tiền bạc dư thừa nhưng tôi lo lắng sợ con gái không thích ứng được với cuộc sống đó. Người làm kinh doanh bao giờ cũng sắc sảo, liệu họ có yêu thương, cảm thông con gái tôi không?
Lòng mẹ bao giờ cũng thương con. Tôi nghĩ cảnh con lấy chồng, phải khổ sở, nhịn nhục ở nhà chồng là đã ứa nước mắt.
Thế nhưng, hai đứa quyết tâm lấy nhau, tôi đành phải đồng ý. Tháng đầu, tôi gọi cho con gái liên tục, hỏi han xem cuộc sống ra sao. Lúc nào con cũng bảo vui vẻ, hạnh phúc, được bố mẹ chồng quan tâm.
Tôi cũng tạm yên lòng. Cho đến ngày tôi lên chăm cháu ngoại, tôi mới biết, lâu nay, con giấu mẹ, chịu cay đắng mà không dám kể.
Bà thông gia sống hà khắc với người giúp việc và con dâu. Bất kể việc gì không hài lòng bà cũng rủa xả nặng nề.
Con tôi thuê một bác về hỗ trợ bế em bé, giặt giũ tã lót hàng ngày… tức là chỉ chăm em bé, không phải nấu cơm và làm các việc khác.
Đây là điều khoản ghi rõ trong hợp đồng lao động ký với bên trung tâm cung ứng nhân sự.
Tuy nhiên, bác vẫn tự nguyện nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa cho cả nhà. Bà thông gia nhà tôi vẫn không hài lòng, mắng nhiếc bác lười nhác, ôm thằng bé cả ngày để trốn việc.
Nhà có máy hút bụi, robot lau nhà nhưng bà thông gia bắt phải lau bằng khăn ướt trước, rồi mới dùng đến thiết bị. Theo bà, vệ sinh như vậy mới đảm bảo sạch sẽ.
Bác giúp việc không chịu hành xử của bà chủ nên xin nghỉ.
Con tôi mới đẻ em bé được 10 ngày, phải tự giặt giũ cho em bé, pha sữa, lau dọn nhà cửa.
Tôi lên đến cửa, chứng kiến con xách xô nước, hì hục lau nhà, vội chạy đến đỡ tay, giục con đi nằm, “Cố nằm nhiều con ạ, kẻo sau này đau lưng. Gia đình có điều kiện, thuê người về làm, việc gì phải khổ thế”
Tôi nói chưa dứt câu, bà thông gia từ cầu thang bước xuống: “Bà bảo ai khổ? Con bà về đây sướng hơn người, tiền bạc không phải lo nghĩ gì. Thi thoảng, lau dọn cái nhà nhẹ nhàng chẳng ảnh hưởng gì đến sức khỏe. Bà sợ con khổ, ở lại đây mà làm osin”.
Những lời nói xúc phạm của bà ấy như xát muối vào lòng tôi. Từ ngày bàn bạc, lo chuyện cưới xin, tôi cũng biết thông gia ghê gớm. Thái độ tỏ ra nền nã nhưng lời nói đanh, như thể xiên vào tai người khác. Nhưng tôi đâu nghĩ, bà thông gia sống cay nghiệt đến thế.
Tôi ức nghẹn, định phản ứng lại, con gái vội kéo vào phòng. Con khóc, xin tôi đừng để bụng. Mẹ chồng hay chì chiết, bù lại con rể tôi thương vợ. Con rể tôi hứa, đợi thằng bé 1 tuổi, sẽ dọn ra ở riêng.
Tôi cố gắng nhẫn nhịn, ở lại cơm nước cho con 1 tuần. Suốt thời gian ở đó, bà thông gia tỏ thái độ khó chịu, không mở miệng nói 1 câu nào. Thức ăn tôi nấu, bà ngúng nguẩy, gắp vài miếng rồi đổ.
Dẫu biết, đây là sự lựa chọn của con gái tôi, sướng khổ cháu tự chịu nhưng nhìn con bị đối xử như vậy, tôi không đành.
Thời kỳ trong cữ, phụ nữ yếu đuối, càng phải chăm bẵm, quan tâm. Tôi lo tiếp tục sống trong tình cảnh đó, con gái mình mắc bệnh trầm cảm.
Tôi dự định, cháu ngoại đầy tháng, sẽ xin phép đón hai mẹ con về dưới quê chăm hết 6 tháng. Sau đó, bán mảnh đất, mua cho con gái căn hộ nhỏ. Để vợ chồng cháu ra ở riêng, còn mình lên bế cháu ngoại.
Theo mọi người, tôi làm vậy có ổn thỏa không? Tôi nên ứng xử, nói sao cho khéo để ông bà thông gia đồng ý. Xin hãy cho tôi lời khuyên!
Tôi vừa đi làm về, mẹ đã đón ngay tôi ở cổng. Nhìn dáng vẻ mẹ tôi là biết, chắc lại có chuyện rồi.
" alt=""/>Mẹ lên chăm con gái đẻ, thông gia nói như xát muối vào lòng