Truyện Dùng Cả Đời Để Quên
时间:2025-04-07 00:23:46 来源:NEWS
Tôi đã nhặt được anh bên cạnh thùng rác.
Lúc ấy,ệnDùngCảĐờiĐểQuêlichtructiepbongda anh đang ngồi giữa một đống rác, vẻ mặt hoang mang. Trang phục cổ quái, lại thêm bụi bẩn, khiến không còn nhận ra màu sắc của trang phục nữa. Mặt mày lem nhem. Đầu đội mũ da, phía sau tết tóc đuôi sam dài.
Ôi, đóng phim thời Thanh sao? Đấy là phản ứng đầu tiên của tôi. “Này, anh vẫn ổn chứ?” Tôi hỏi.
Anh hoang mang nhìn tôi, cúi đầu, không nói gì.
Tôi vò vò tóc, gặp phải một người câm sao?
“Anh ngồi trong đó làm gì vậy?” Tôi không từ bỏ tiếp tục hỏi.
Anh vẫn không có bất kì phản ứng nào.
Tôi bĩu bĩu môi, nếu không phải vừa rồi lão đạo sĩ nói với tôi rằng người đầu tiên tôi gặp khi vừa bước ra khỏi cửa chính là cứu tinh hóa giải tai nạn cho tôi, tôi cũng chẳng buồn bận tâm.
“Anh đứng dậy xem nào!” Tôi tốt bụng kéo anh, anh hất tay tôi ra, tức giận trừng mắt lườm tôi một cái.
Hình như không phải bị câm, mà là bị mất trí, tôi tức tối nghĩ. Đạo sĩ kia không phải đang trêu mình đấy chứ. Tôi bắt đầu dao động.
Lúc này, tôi nghe thấy “ục” một tiếng, hình như là bụng “ai đó” đang kêu réo. Tôi vừa ăn cơm, vậy âm thanh ấy hiển nhiên không phải là từ bụng tôi phát ra.
Vậy là…..là anh? Tôi liếc nhìn anh một cái, thấy anh đang chăm chú quan sát mình.
Ánh mắt lạnh lùng, khiến toàn thân tôi run lên, vô thức đứng thẳng lưng, còn tỏ vẻ hoàn toàn không quan tâm nữa.
“Hừ!” Cuối cùng anh cũng đã chịu mở miệng. “Con gái mà ăn mặc thế này, đồi phong bại tục!”
Tôi bị anh nói xém chút nữa thì bắt đầu nghi ngờ khả năng thẩm mĩ của mình, cúi đầu nhìn lại mình một lượt.
Một chiếc áo len bó sát người, cổ trễ, vì để tránh cảm lạnh còn quàng một chiếc khăn rất dày, váy ngắn quần tất, khoác thêm áo choàng dài, phối với đôi giầy cao gót mũi nhọn.
Xì, có chỗ nào là không đoan trang đâu? “Đây là mốt của năm nay, anh thì biết gì chứ?” Tôi nổi cáu.
Anh không nhìn tôi nữa, chỉ điềm đạm nói: “Cô có gì ăn không?”
“Có!” Tôi trả lời rất tự nhiên, đồng thời lấy từ trong túi ra một thanh sôcôla Dove đưa cho anh, sau đó mới ngẩn người, tại sao tôi lại phải nghe lời, anh là cái gì mà dám cao giọng kiêu căng, ăn nói như đang sai phái kẻ hầu dưới chân mình thế!
Anh khó khăn bóc vỏ thanh kẹo, cắn một miếng, chau mày, “Ngọt quá!”
“…” Tôi nhịn.
“Khó ăn lại không đỡ đói.” Sau khi nếm thêm miếng nữa, anh mới từ từ thở ra lời đánh giá.
“Vậy sao anh còn ăn?” Tôi không thể nào nhịn hơn được nữa.
Anh mỉm cười, “Tôi không bao giờ lãng phí.”
Tôi: “…”
Anh nhanh chóng ăn nốt phần còn lại, có thể thấy anh đói tới mức nào, nhưng động tác lại vẫn rất nho nhã. Anh đưa trả tôi vỏ kẹo, “Còn nữa không?”
“Hết rồi!” Tôi cảm thấy mình đã bị điên, tự nhiên lại đứng trong gió rét để tiến hành “hỏi đáp” với một người mắc bệnh thần kinh.
“Ồ!” Anh nói, lại ngồi xuống.
Nhớ tới những lời của lão đạo sĩ, tôi đập đập trán, cố gắng mấy lần mới lên tiếng, “Tôi đưa anh đi ăn cơm.”
Đợi rất lâu, anh mới khe khẽ “ờ” một tiếng, vẻ mặt lãnh đạm, như thể đang nể mặt tôi lắm vậy.
Khóe miệng tôi giật giật, cố gắng kìm nén hành động trợn mắt lườm.
Anh đi trước, tôi để ý thấy anh mặc một chiếc trường bào màu xanh thẫm, giầy màu đen, hai tay chắp sau lưng, bước chân vững chắc mạnh mẽ.
Thấy tôi ngẩn ra, anh quay đầu, nhướn mày, “Đi trước dẫn đường.”
Tôi khóc không được cười chẳng xong, anh còn sai khiến tôi như nha đầu của mình nữa.
Bực bội thì bực bội, nhưng tôi cũng không dám đắc tội với anh. Vị đạo sĩ đã nói, người có thể hóa giải được tai nạn đổ máu của tôi chỉ có thể là người lạ đầu tiên mà tôi gặp khi ra khỏi cửa, mà bây giờ, vận mệnh nửa cuộc đời còn lại của tôi lại phụ thuộc vào anh, tôi có thể không lo được không?
“Anh… muốn ăn gì?” Tôi tốt bụng hỏi.
Anh ra vẻ suy tư, tôi bắt đầu hối hận vì mình đã lắm lời, thật sợ nếu anh buột miệng nói ra những từ đại loại như “chân gấu”, “Gan phượng”, …
“Lẩu đi!” Sau khi suy nghĩ nghiêm túc, anh nói.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, ông trời vẫn còn thương tôi.
Tôi đưa anh đến quán lẩu Tiểu Phì Dương[1], nhưng bị nhân viên phục vụ chặn lại ở ngay cửa.
[1] Chuỗi cửa hàng lẩu dê lớn nhất Trung Quốc.
Đúng như dự liệu, tôi đã nghĩ ra đối sách.
“Tiểu thư, vị này trang phục không chỉnh tề, sợ sẽ ảnh hưởng tới việc dùng bữa của những vị khách khác, hai vị nên đến chỗ khác đi.”
Tôi cười hi hi rồi nói, “Mã nhân viên của anh là bao nhiêu?”
Anh ta sững lại: “Tiểu thư, cô đừng làm khó tôi, tôi cũng chỉ đi làm thuê thôi.”
“Tôi không làm khó anh, chúng tôi sẽ đi ngay, chỉ là tôi sẽ nhớ mã nhân viên của anh, cứ cách vài ngày sẽ kiện một lần, anh khiến tôi không vui, tôi cũng sẽ không cho anh được thoải mái.” Tôi điềm đạm nói, khóe miệng cong lên cười.
Nhân viên phục vụ do dự một lát, rồi nói với giọng không cam tâm tình nguyện: “Mời hai vị vào.”
Suốt quãng thời gian đó, người kia không nói không rằng, chỉ đến khi ngồi vào ghế, mới liếc tôi một cái đầy ẩn ý và cười.
Tôi liên tục thở dài trong lòng, anh chàng phục vụ đáng thương, tôi không định đấu với anh ta, anh ta chỉ nói người này “trang phục không chỉnh tề” cũng là đã nể mặt tôi lắm rồi.
“Anh gọi món đi!” Tôi đẩy cuốn thực đơn tới trước mặt anh.
Anh liếc mắt nhìn vài giây, nhíu mày lại, đẩy trả tôi: “Cô gọi đi!”
Cũng được, như thế tôi sẽ kiểm soát được túi tiền của mình. Không phải tôi keo kiệt, nhưng tôi đã ăn no rồi mới ra ngoài, vô duyên vô cớ mời một người không quen biết đi ăn, huống hồ, tiết kiệm là truyền thống tốt đẹp của cả dân tộc, tôi phải kế thừa.
Tôi cười hắc hắc, liền cố gắng khoanh vùng tìm những món ăn có giá tương đối rẻ, thịt dê thịt bò gọi cho có lệ thôi.
Sau khi đồ ăn được mang lên, anh cũng chẳng phàn nàn gì.
Đầu tiên cầm cốc bia trên bát uống ực một hớp rồi chau mày nhổ ra: “Mùi vị của thứ nước này thật kì quái.”
Các vị khách ở những bàn xung quanh đều quay sang nhìn anh như nhìn quái vật.
Tôi vội nói: “Vậy anh uống trà đi!”
Anh nho nhã gắp thức ăn, rồi ngửa cổ, uống một hớp trà nhài loại rẻ tiền.
“Mùi vị thế nào?” Tôi hỏi.
“Chẳng ra sao cả” Anh vẫn cầm đũa trên tay.
Tôi khẽ cười: “Tôi thấy anh ăn rất hào hứng.”
“Miễn cưỡng thôi.”
Rõ ràng là được lợi còn tỏ vẻ, tôi dở khóc dở cười.
Tôi nhìn bộ trang phục kì dị trên người anh, trề môi: “Anh thích Cosplay?”
“Cái gì?” Anh hỏi lại vẻ không hiểu, xem ra không giống giả vờ.
Tôi cũng không giải thích gì thêm.
“Ăn no chưa?”
“Ừm!”
Tôi gọi phục vụ tới thanh toán, vẻ mặt anh ta rõ ràng là nhẹ hẳn đi.
Ra khỏi quán lẩu, tôi bắt đầu suy nghĩ.
Vị đạo sĩ xem cho tôi chỉ đưa ra lời khuyên, song lại không nói cho tôi biết tiếp theo phải làm gì? Không thể bắt tôi một ngày hai mươi tư tiếng đồng hồ đi theo anh được.
Đang đau đầu, anh nặng nề đẩy tôi một cái: “Cẩn thận!”
Một chậu hoa rất to từ trên trời rơi xuống, “hạ cánh” ngay chỗ tôi vừa đứng.
Tôi trợn mắt há mồm, anh quả nhiên là cứu tinh của tôi.
“Không sao chứ?” Anh điềm đạm hỏi.
Tôi không nói được gì, túm chặt lấy tay áo anh, thở dốc sợ hãi.
Anh thản nhiên hất tay tôi ra, “Đa tạ sự khoản đãi của cô nương, tôi cũng phải đi rồi.”
Tôi cuống lên: “Anh định đi đâu?”
Anh quay hẳn người lại nhìn tôi: “Về nơi mà tôi nên về.”
Tôi bóp trán, định đánh đố tôi, không biết bổn cô nương đây dốt nhất là môn ấy sao? Tôi vừa nghĩ đối sách vừa thăm dò hỏi: “Vậy tối nay anh ở đâu?”
Anh im lặng.
Nhân cơ hội đó, tôi nói tiếp: “Hay là tạm thời ở lại chỗ tôi đi, lúc nào muốn, anh có thể đi, tôi không cản.”
“Cô nam quả nữ, thế còn ra thể thống gì!” Anh nghiêm khắc đáp.
Tôi há miệng mắc quai, gặp phải ông già khốt ta bít rồi, tôi lại không phải là đối thủ.
Anh chầm chậm đi về phía trước.
Tôi trầm mặc theo sau.
Khả năng nhớ đường của anh rất khá, trước đó tôi đưa anh đi qua hết đường to ngõ nhỏ, rẽ bảy tám con phố mới đến quán lẩu dê, ngay cả tôi còn thấy đầu óc quay cuồng, vậy mà bây giờ anh dễ dàng đưa tôi quay về chỗ thùng rác ban đầu.
Anh thản nhiên vén áo ngồi xuống.
Tôi không muốn dây bẩn, nên cứ đứng nghệt ra một bên, cắn chặt môi dưới.
Rất lâu sau, khi kết thúc cảnh mắt bé mắt lớn nhìn nhau, anh đột nhiên hỏi: “Quý tính của cô nương?”
Tôi kinh ngạc, nhưng vẫn trả lời: “Tôi họ Niên”
“Ồ!” Anh thốt lên rồi im lặng không nói gì nữa.
Tôi tò mò hỏi: “Anh vẫn ở đây à?”
“Đúng thế, dù ban ngày đi đâu chăng nữa, tối nào tôi cũng phải quay về đây.” Đây dường như là câu dài nhất mà anh nói.
“Đây là nơi mà anh nên quay về ư?” Tôi nói như không thể tin được.
“Tôi đi ra từ đây, có lẽ cũng có thể quay về được từ đây.” Anh cúi đầu trầm ngâm.
Tôi lắc đầu, rồi lại gật đầu, không hiểu lắm những gì anh nói, nhưng lại không muốn để anh biết.
Không biết vì sao, rõ ràng quần áo anh bẩn thỉu rách rưới, bộ dạng nhếch nhác chán nản, nhưng lại gây cho tôi cảm giác rất căng thẳng.
Muốn thuyết phục một người như thế này, e rằng không dễ.
Đúng lúc tôi đang lung túng không biết bắt đầu từ đâu, thì anh nói: “Nếu tôi theo cô về, cô có thể tìm cho tôi một công việc không?”
Hai mắt tôi sáng lên, tôi vội nói: “Không vấn đề.”
“Vậy đi thôi!” Anh đột nhiên thay đổi thái độ, khiến tôi có chút không thích ứng kịp.
“Hối hận rồi?” Anh nhướn mày nhìn tôi.
“Đương nhiên là không.” Nếu nói ban đầu tôi còn có chút nghi ngờ lời của vị đạo sĩ kia, sau sự việc cái chậu hoa, tôi đã hoàn toàn tin tưởng lời ông ta. Vì nghĩ cho cái mạng này, tôi không thể không đưa anh về.
Lên taxi, tôi đọc địa chỉ, rồi ngồi ôm túi suy nghĩ về hành động điên khùng của mình.
Nếu để mẫu thân đại nhân biết tôi đưa một người đàn ông về nhà, hơn nữa lại còn là một người đàn ông lạ vừa mới quen chưa được hai tiếng đồng hồ, có lẽ bà sẽ lập tức lao đến mà ăn tươi nuốt sống tôi.
Lúc ấy,ệnDùngCảĐờiĐểQuêlichtructiepbongda anh đang ngồi giữa một đống rác, vẻ mặt hoang mang. Trang phục cổ quái, lại thêm bụi bẩn, khiến không còn nhận ra màu sắc của trang phục nữa. Mặt mày lem nhem. Đầu đội mũ da, phía sau tết tóc đuôi sam dài.
Ôi, đóng phim thời Thanh sao? Đấy là phản ứng đầu tiên của tôi. “Này, anh vẫn ổn chứ?” Tôi hỏi.
Anh hoang mang nhìn tôi, cúi đầu, không nói gì.
Tôi vò vò tóc, gặp phải một người câm sao?
“Anh ngồi trong đó làm gì vậy?” Tôi không từ bỏ tiếp tục hỏi.
Anh vẫn không có bất kì phản ứng nào.
Tôi bĩu bĩu môi, nếu không phải vừa rồi lão đạo sĩ nói với tôi rằng người đầu tiên tôi gặp khi vừa bước ra khỏi cửa chính là cứu tinh hóa giải tai nạn cho tôi, tôi cũng chẳng buồn bận tâm.
“Anh đứng dậy xem nào!” Tôi tốt bụng kéo anh, anh hất tay tôi ra, tức giận trừng mắt lườm tôi một cái.
Hình như không phải bị câm, mà là bị mất trí, tôi tức tối nghĩ. Đạo sĩ kia không phải đang trêu mình đấy chứ. Tôi bắt đầu dao động.
Lúc này, tôi nghe thấy “ục” một tiếng, hình như là bụng “ai đó” đang kêu réo. Tôi vừa ăn cơm, vậy âm thanh ấy hiển nhiên không phải là từ bụng tôi phát ra.
Vậy là…..là anh? Tôi liếc nhìn anh một cái, thấy anh đang chăm chú quan sát mình.
Ánh mắt lạnh lùng, khiến toàn thân tôi run lên, vô thức đứng thẳng lưng, còn tỏ vẻ hoàn toàn không quan tâm nữa.
“Hừ!” Cuối cùng anh cũng đã chịu mở miệng. “Con gái mà ăn mặc thế này, đồi phong bại tục!”
Tôi bị anh nói xém chút nữa thì bắt đầu nghi ngờ khả năng thẩm mĩ của mình, cúi đầu nhìn lại mình một lượt.
Một chiếc áo len bó sát người, cổ trễ, vì để tránh cảm lạnh còn quàng một chiếc khăn rất dày, váy ngắn quần tất, khoác thêm áo choàng dài, phối với đôi giầy cao gót mũi nhọn.
Xì, có chỗ nào là không đoan trang đâu? “Đây là mốt của năm nay, anh thì biết gì chứ?” Tôi nổi cáu.
Anh không nhìn tôi nữa, chỉ điềm đạm nói: “Cô có gì ăn không?”
“Có!” Tôi trả lời rất tự nhiên, đồng thời lấy từ trong túi ra một thanh sôcôla Dove đưa cho anh, sau đó mới ngẩn người, tại sao tôi lại phải nghe lời, anh là cái gì mà dám cao giọng kiêu căng, ăn nói như đang sai phái kẻ hầu dưới chân mình thế!
Anh khó khăn bóc vỏ thanh kẹo, cắn một miếng, chau mày, “Ngọt quá!”
“…” Tôi nhịn.
“Khó ăn lại không đỡ đói.” Sau khi nếm thêm miếng nữa, anh mới từ từ thở ra lời đánh giá.
“Vậy sao anh còn ăn?” Tôi không thể nào nhịn hơn được nữa.
Anh mỉm cười, “Tôi không bao giờ lãng phí.”
Tôi: “…”
Anh nhanh chóng ăn nốt phần còn lại, có thể thấy anh đói tới mức nào, nhưng động tác lại vẫn rất nho nhã. Anh đưa trả tôi vỏ kẹo, “Còn nữa không?”
“Hết rồi!” Tôi cảm thấy mình đã bị điên, tự nhiên lại đứng trong gió rét để tiến hành “hỏi đáp” với một người mắc bệnh thần kinh.
“Ồ!” Anh nói, lại ngồi xuống.
Nhớ tới những lời của lão đạo sĩ, tôi đập đập trán, cố gắng mấy lần mới lên tiếng, “Tôi đưa anh đi ăn cơm.”
Đợi rất lâu, anh mới khe khẽ “ờ” một tiếng, vẻ mặt lãnh đạm, như thể đang nể mặt tôi lắm vậy.
Khóe miệng tôi giật giật, cố gắng kìm nén hành động trợn mắt lườm.
Anh đi trước, tôi để ý thấy anh mặc một chiếc trường bào màu xanh thẫm, giầy màu đen, hai tay chắp sau lưng, bước chân vững chắc mạnh mẽ.
Thấy tôi ngẩn ra, anh quay đầu, nhướn mày, “Đi trước dẫn đường.”
Tôi khóc không được cười chẳng xong, anh còn sai khiến tôi như nha đầu của mình nữa.
Bực bội thì bực bội, nhưng tôi cũng không dám đắc tội với anh. Vị đạo sĩ đã nói, người có thể hóa giải được tai nạn đổ máu của tôi chỉ có thể là người lạ đầu tiên mà tôi gặp khi ra khỏi cửa, mà bây giờ, vận mệnh nửa cuộc đời còn lại của tôi lại phụ thuộc vào anh, tôi có thể không lo được không?
“Anh… muốn ăn gì?” Tôi tốt bụng hỏi.
Anh ra vẻ suy tư, tôi bắt đầu hối hận vì mình đã lắm lời, thật sợ nếu anh buột miệng nói ra những từ đại loại như “chân gấu”, “Gan phượng”, …
“Lẩu đi!” Sau khi suy nghĩ nghiêm túc, anh nói.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, ông trời vẫn còn thương tôi.
Tôi đưa anh đến quán lẩu Tiểu Phì Dương[1], nhưng bị nhân viên phục vụ chặn lại ở ngay cửa.
[1] Chuỗi cửa hàng lẩu dê lớn nhất Trung Quốc.
Đúng như dự liệu, tôi đã nghĩ ra đối sách.
“Tiểu thư, vị này trang phục không chỉnh tề, sợ sẽ ảnh hưởng tới việc dùng bữa của những vị khách khác, hai vị nên đến chỗ khác đi.”
Tôi cười hi hi rồi nói, “Mã nhân viên của anh là bao nhiêu?”
Anh ta sững lại: “Tiểu thư, cô đừng làm khó tôi, tôi cũng chỉ đi làm thuê thôi.”
“Tôi không làm khó anh, chúng tôi sẽ đi ngay, chỉ là tôi sẽ nhớ mã nhân viên của anh, cứ cách vài ngày sẽ kiện một lần, anh khiến tôi không vui, tôi cũng sẽ không cho anh được thoải mái.” Tôi điềm đạm nói, khóe miệng cong lên cười.
Nhân viên phục vụ do dự một lát, rồi nói với giọng không cam tâm tình nguyện: “Mời hai vị vào.”
Suốt quãng thời gian đó, người kia không nói không rằng, chỉ đến khi ngồi vào ghế, mới liếc tôi một cái đầy ẩn ý và cười.
Tôi liên tục thở dài trong lòng, anh chàng phục vụ đáng thương, tôi không định đấu với anh ta, anh ta chỉ nói người này “trang phục không chỉnh tề” cũng là đã nể mặt tôi lắm rồi.
“Anh gọi món đi!” Tôi đẩy cuốn thực đơn tới trước mặt anh.
Anh liếc mắt nhìn vài giây, nhíu mày lại, đẩy trả tôi: “Cô gọi đi!”
Cũng được, như thế tôi sẽ kiểm soát được túi tiền của mình. Không phải tôi keo kiệt, nhưng tôi đã ăn no rồi mới ra ngoài, vô duyên vô cớ mời một người không quen biết đi ăn, huống hồ, tiết kiệm là truyền thống tốt đẹp của cả dân tộc, tôi phải kế thừa.
Tôi cười hắc hắc, liền cố gắng khoanh vùng tìm những món ăn có giá tương đối rẻ, thịt dê thịt bò gọi cho có lệ thôi.
Sau khi đồ ăn được mang lên, anh cũng chẳng phàn nàn gì.
Đầu tiên cầm cốc bia trên bát uống ực một hớp rồi chau mày nhổ ra: “Mùi vị của thứ nước này thật kì quái.”
Các vị khách ở những bàn xung quanh đều quay sang nhìn anh như nhìn quái vật.
Tôi vội nói: “Vậy anh uống trà đi!”
Anh nho nhã gắp thức ăn, rồi ngửa cổ, uống một hớp trà nhài loại rẻ tiền.
“Mùi vị thế nào?” Tôi hỏi.
“Chẳng ra sao cả” Anh vẫn cầm đũa trên tay.
Tôi khẽ cười: “Tôi thấy anh ăn rất hào hứng.”
“Miễn cưỡng thôi.”
Rõ ràng là được lợi còn tỏ vẻ, tôi dở khóc dở cười.
Tôi nhìn bộ trang phục kì dị trên người anh, trề môi: “Anh thích Cosplay?”
“Cái gì?” Anh hỏi lại vẻ không hiểu, xem ra không giống giả vờ.
Tôi cũng không giải thích gì thêm.
“Ăn no chưa?”
“Ừm!”
Tôi gọi phục vụ tới thanh toán, vẻ mặt anh ta rõ ràng là nhẹ hẳn đi.
Ra khỏi quán lẩu, tôi bắt đầu suy nghĩ.
Vị đạo sĩ xem cho tôi chỉ đưa ra lời khuyên, song lại không nói cho tôi biết tiếp theo phải làm gì? Không thể bắt tôi một ngày hai mươi tư tiếng đồng hồ đi theo anh được.
Đang đau đầu, anh nặng nề đẩy tôi một cái: “Cẩn thận!”
Một chậu hoa rất to từ trên trời rơi xuống, “hạ cánh” ngay chỗ tôi vừa đứng.
Tôi trợn mắt há mồm, anh quả nhiên là cứu tinh của tôi.
“Không sao chứ?” Anh điềm đạm hỏi.
Tôi không nói được gì, túm chặt lấy tay áo anh, thở dốc sợ hãi.
Anh thản nhiên hất tay tôi ra, “Đa tạ sự khoản đãi của cô nương, tôi cũng phải đi rồi.”
Tôi cuống lên: “Anh định đi đâu?”
Anh quay hẳn người lại nhìn tôi: “Về nơi mà tôi nên về.”
Tôi bóp trán, định đánh đố tôi, không biết bổn cô nương đây dốt nhất là môn ấy sao? Tôi vừa nghĩ đối sách vừa thăm dò hỏi: “Vậy tối nay anh ở đâu?”
Anh im lặng.
Nhân cơ hội đó, tôi nói tiếp: “Hay là tạm thời ở lại chỗ tôi đi, lúc nào muốn, anh có thể đi, tôi không cản.”
“Cô nam quả nữ, thế còn ra thể thống gì!” Anh nghiêm khắc đáp.
Tôi há miệng mắc quai, gặp phải ông già khốt ta bít rồi, tôi lại không phải là đối thủ.
Anh chầm chậm đi về phía trước.
Tôi trầm mặc theo sau.
Khả năng nhớ đường của anh rất khá, trước đó tôi đưa anh đi qua hết đường to ngõ nhỏ, rẽ bảy tám con phố mới đến quán lẩu dê, ngay cả tôi còn thấy đầu óc quay cuồng, vậy mà bây giờ anh dễ dàng đưa tôi quay về chỗ thùng rác ban đầu.
Anh thản nhiên vén áo ngồi xuống.
Tôi không muốn dây bẩn, nên cứ đứng nghệt ra một bên, cắn chặt môi dưới.
Rất lâu sau, khi kết thúc cảnh mắt bé mắt lớn nhìn nhau, anh đột nhiên hỏi: “Quý tính của cô nương?”
Tôi kinh ngạc, nhưng vẫn trả lời: “Tôi họ Niên”
“Ồ!” Anh thốt lên rồi im lặng không nói gì nữa.
Tôi tò mò hỏi: “Anh vẫn ở đây à?”
“Đúng thế, dù ban ngày đi đâu chăng nữa, tối nào tôi cũng phải quay về đây.” Đây dường như là câu dài nhất mà anh nói.
“Đây là nơi mà anh nên quay về ư?” Tôi nói như không thể tin được.
“Tôi đi ra từ đây, có lẽ cũng có thể quay về được từ đây.” Anh cúi đầu trầm ngâm.
Tôi lắc đầu, rồi lại gật đầu, không hiểu lắm những gì anh nói, nhưng lại không muốn để anh biết.
Không biết vì sao, rõ ràng quần áo anh bẩn thỉu rách rưới, bộ dạng nhếch nhác chán nản, nhưng lại gây cho tôi cảm giác rất căng thẳng.
Muốn thuyết phục một người như thế này, e rằng không dễ.
Đúng lúc tôi đang lung túng không biết bắt đầu từ đâu, thì anh nói: “Nếu tôi theo cô về, cô có thể tìm cho tôi một công việc không?”
Hai mắt tôi sáng lên, tôi vội nói: “Không vấn đề.”
“Vậy đi thôi!” Anh đột nhiên thay đổi thái độ, khiến tôi có chút không thích ứng kịp.
“Hối hận rồi?” Anh nhướn mày nhìn tôi.
“Đương nhiên là không.” Nếu nói ban đầu tôi còn có chút nghi ngờ lời của vị đạo sĩ kia, sau sự việc cái chậu hoa, tôi đã hoàn toàn tin tưởng lời ông ta. Vì nghĩ cho cái mạng này, tôi không thể không đưa anh về.
Lên taxi, tôi đọc địa chỉ, rồi ngồi ôm túi suy nghĩ về hành động điên khùng của mình.
Nếu để mẫu thân đại nhân biết tôi đưa một người đàn ông về nhà, hơn nữa lại còn là một người đàn ông lạ vừa mới quen chưa được hai tiếng đồng hồ, có lẽ bà sẽ lập tức lao đến mà ăn tươi nuốt sống tôi.
-
Nhận định, soi kèo Erbil SC vs Al Qasim Sport Club, 22h30 ngày 3/4: Cái kết nhạt nhòaNhận định, soi kèo Ibri vs Al Seeb, 23h20 ngày 15/8: Kết cục dễ đoánNhận định, soi kèo Seattle Sounders vs Minnesota United, 9h00 ngày 27/7: Đối thủ yêu thíchNhận định, soi kèo Managua vs Sport Sebaco, 09h00 ngày 12/8: Dâng 3 điểm cho chủ nhàNhận định, soi kèo Trabzonspor vs Bodrum, 21h45 ngày 2/4: Vé cho chủ nhàNhận định, soi kèo Rubin Kazan vs Khimki, 0h00 ngày 4/8: Tin vào tân binhNhận định, soi kèo Bidovce vs FK GECA, 22h00 ngày 15/8: Không cùng đẳng cấpNhận định, soi kèo Beijing Guoan vs Tianjin, 18h35 ngày 21/7: Bệ phóng sân nhàNhận định, soi kèo CSKA Sofia vs Lokomotiv Sofia, 23h15 ngày 2/4: Chủ nhà sáng giáNhận định, soi kèo Sparta Prague vs Dukla Praha, 1h00 ngày 3/8: Bất ngờ từ tân binh
上一篇:Soi kèo góc Chelsea vs Tottenham, 2h00 ngày 4/4
下一篇:Nhận định, soi kèo Al Zawraa vs Duhok, 1h00 ngày 4/4: Khách tự tin
下一篇:Nhận định, soi kèo Al Zawraa vs Duhok, 1h00 ngày 4/4: Khách tự tin
相关内容
- ·Soi kèo góc Brisbane Roar vs Macarthur, 15h35 ngày 4/4: Thế trận hấp dẫn
- ·Nhận định, soi kèo Ulytau Zhezkazgan vs Okzhetpes, 21h00 ngày 15/8: Giữ vững ngôi đầu
- ·Nhận định, soi kèo Philadelphia Union vs CF Montreal, 6h30 ngày 10/8: Ưu thế sân nhà
- ·Nhận định, soi kèo Bali United vs Persija Jakarta, 19h30 ngày 26/7: Chủ nhà kém cỏi
- ·Nhận định, soi kèo Southampton vs Crystal Palace, 1h45 ngày 3/4: Phong độ trái ngược
- ·Nhận định, soi kèo Grasshoppers vs FC Luzern, 22h59 ngày 27/7: Kinh nghiệm đối đầu
- ·Nhận định, soi kèo San Jose vs Club Always, 5h00 ngày 13/8: Nỗ lực vươn lên
- ·Nhận định, soi kèo U23 Pháp vs U23 Ai Cập, 2h00 ngày 6/8: Nhọc nhằn vào chung kết
- ·Nhận định, soi kèo NK Nafta vs NK Bravo, 21h00 ngày 2/4: Ngọn nến trước gió
- ·Nhận định, soi kèo Bohemians vs Dundalk, 01h45 ngày 27/7: Gia cố vị thế
- ·Nhận định, soi kèo Metalurgi Rustavi vs Spaeri, 22h00 ngày 1/8: Khách đòi nợ lượt đi
- ·Nhận định, soi kèo Otelul vs Hermannstadt, 23h00 ngày 2/8: Cửa trên ‘ghi điểm’
- ·Nhận định, soi kèo Chelsea vs Tottenham, 2h00 ngày 4/4: Derby màu xanh
- ·Nhận định, soi kèo Hull City vs Bristol City, 18h30 ngày 10/8: Khó phân thắng bại
- ·Nhận định, soi kèo Saint Louis City vs FC Dallas, 08h00 ngày 28/7: Dallas hát khúc khải hoàn
- ·Nhận định, soi kèo Club Atletico La Paz vs Atlante, 10h00 ngày 3/8: Cho lần đầu tiên
最新内容
- ·Nhận định, soi kèo Difai Agsu FK vs Karvan FK, 19h00 ngày 3/4: Sáng cửa dưới
- ·Nhận định, soi kèo Olympic Tashkent vs Nasaf Qarshi, 22h00 ngày 20/8: Khó tin chủ nhà
- ·Nhận định, soi kèo Albirex Niigata vs Tampines Rovers, 17h00 27/07: Khách lấn át
- ·Nhận định, soi kèo Lyngby vs Midtjylland, 0h00 ngày 17/8: Khách thay đổi lịch sử
- ·Nhận định, soi kèo Dibba Al
- ·Nhận định, soi kèo Plymouth vs Hull City, 21h00 ngày 17/8: Niềm vui của Rooney
- ·Nhận định, soi kèo Hamilton Wanderers vs East Coast Bays, 10h00 ngày 27/7: Tưng bừng bàn thắng
- ·Nhận định, soi kèo Volna Pinsk vs Lida, 22h00 ngày 5/8: Tin vào chủ nhà
- ·Nhận định, soi kèo Neom SC vs Al Tai, 22h00 ngày 3/4: Cửa trên ‘ghi điểm’
- ·Nhận định, soi kèo Botev Plovdiv vs Lokomotiv Plovdiv, 1h15 ngày 29/7: Khách tự tin
推荐内容
热点内容
- ·Nhận định, soi kèo Al Zawraa vs Duhok, 1h00 ngày 4/4: Khách tự tin
- ·Nhận định, soi kèo Botev Plovdiv II vs Belasitsa Petrich, 22h30 ngày 29/7: Bổn cũ soạn lại
- ·Nhận định, soi kèo Dinamo Zagreb vs Istra 1961, 2h00 ngày 3/8: Khởi đầu thuận lợi
- ·Nhận định, soi kèo Gefle vs Trelleborgs, 20h00 ngày 20/7: Chưa thể thoát khỏi vũng lầy
- ·Nhận định, soi kèo Brighton vs Aston Villa, 01h45 ngày 3/4: Bệ phóng sân nhà
- ·Nhận định, soi kèo Geylang International vs Hougang United, 18h45 ngày 2/8: Khách ôm hận
- ·Nhận định, soi kèo Obolon Kyiv vs Rukh Lviv, 17h00 ngày 11/8: Sớm bắt nhịp
- ·Nhận định, soi kèo Landskrona BoIS vs Sundsvall, 00h00 ngày 13/8: Thất vọng cửa dưới
- ·Nhận định, soi kèo Al Shahaniya vs Al
- ·Nhận định, soi kèo Sparta Prague vs Pardubice, 0h00 ngày 20/7: Sức mạnh nhà vô địch